Hối hận vì đã chọn nhầm nghề giáo viên

Nếu được định hướng thì tôi sẽ lựa chọn theo con đường khác

Rõ ràng cử nhân tốt nghiệp càng nhiều, tỷ lệ thất nghiệp lại càng lớn đang là một thực tế nhức nhối của xã hội. Nhưng ở đây, tôi không bàn đến những vấn đề đao to búa lớn như cải cách giáo dục hay đổ lỗi cho đào tạo tràn lan, tôi cũng chẳng có bí quyết gì giúp bạn tìm được công việc như mơ ước bởi lẽ tất cả những lời khuyên chỉ là lý thuyết mà thôi. Tôi chỉ kể cho bạn nghe những câu chuyện của những người tôi quen, những người cũng đã, đang bị cuốn vào vòng xoáy“thất nghiệp”, “nhảy việc” để bạn đừng đánh mất niềm tin và tận dụng mọi cơ hội tìm được công việc mình mơ ước. Nhưng trước khi tìm được công việc ấy, bạn cần phải sống được trước đã.
Hối hận vì đã chọn nhầm nghề giáo viên
Hối hận vì đã chọn nhầm nghề giáo viên

“Lấy ngắn nuôi dài”

Tốt nghiệp trung cấp mầm non, tôi trầy trật suốt 4 năm trời với gần chục lá đơn xin việc rơi vào quên lãng. Đó là những tháng ngày tôi sống trong bứt rứt, mặc cảm và hụt hẫng. Tôi đi bưng bê ở quán càphê, rồi quản lý tiệm Internet. Nhưng rồi có lẽ do đầu óc cứ tơ tưởng đến bục giảng nên cứ làm rồi nghỉ, cuối cùng tôi đành về quê ăn bám ba mẹ. Thông qua một số bạn bè rủ đi lên thành phố học tiếp liên thông đại học sư phạm Hà Nội, cuối cùng tôi cũng đã tìm được công việc nhỏ để trở thành giáo viên mầm non. Nhưng nó chỉ thỏa mãn ước mơ đứng lớp chứ về mặt kinh tế thì tôi vẫn trầy trật như xưa. Tuy nhiên tôi vẫn hi vọng mình sẽ phát triển được khi làm đúng chuyên môn của mình.
Sau 2 năm làm việc ở trường mầm non này, tôi cũng lập gia đình.  Lúc này lương của tôi cũng chỉ được hơn 2 triệu,  tổng các khoản được 3 triệu, chi tiêu dè sẻn lắm cũng mới chỉ đủ nuôi bản thân,  không thể giúp gì được cho bố mẹ cả. Nhưng đến tuổi tôi vẫn phải lấy chồng, sinh con. Tôi may mắn lấy được người chồng tốt, yêu thương và thông cảm với công việc vợ. Nhưng dường như sự chịu đựng nào cũng có giới hạn…
Khi con tôi tròn 6 tháng tuổi, tôi gửi ông bà nội để trở lại làm việc. Như trên đã nói, công việc quá nhiều áp lực, tối về muộn lại phải soạn giáo án, tôi gần như không còn chút thời gian nào chăm sóc con đẻ của mình.  Tôi trở thành một phụ nữ hay cáu gắt. Ở trường không thể cáu với các bé, tôi đem hết nỗi bực tức về nhà trút lên đầu chồng con. Tình cảm vợ chồng dần phai nhạt sau mỗi cơn giận dữ vô cớ của tôi mà không có cách nào cứu vãn nổi. Cho đến một hôm tôi nổi điên đánh đứa con 1 tuổi của mình chỉ vì cháu quấy khóc mà tôi thì đang phải soạn giáo án để mai có đoàn thanh tra về trường. Chồng tôi về đúng lúc ấy, anh tức giận quát mắng và tát tôi... Thì ra con tôi đang ốm sốt vì mọc răng nên cháu khó chịu quấy khóc. Là một người mẹ, một giáo viên mầm non, chăm sóc cho hàng trăm đứa trẻ nhưng con mình như thế nào tôi lại không hề hay biết. Anh nói rằng tôi đã thay đổi, rằng nếu tôi cứ tiếp tục theo đuổi cái công việc lương không đủ ăn mà áp lực chồng chất này thì sớm hay muộn gia đình cũng sẽ tan nát. Nói xong anh bỏ đi.
Hối hận vì đã chọn nhầm nghề giáo viên
Hối hận vì đã chọn nhầm nghề giáo viên
Còn một mình trong căn phòng, tôi ôm con và khóc nức nở. Đúng rồi, phụ huynh nào khi giao con cho người khác cũng có nhiều nỗi lo sợ. Và dù chúng tôi có cố gắng thế nào đi nữa cũng không bao giờ làm vừa lòng họ. Vì thế tôi càng ra sức cố gắng… thì càng bỏ bê gia đình, con cái của mình. Tôi nhớ như in trong một buổi họp phụ huynh, khi cô hiệu trưởng đề nghị cho trẻ nghỉ một ngày để các cô họp chuyên môn thì phụ huynh đã nhao nhao lên rằng: “ Ôi! Nếu nó nghỉ ở nhà thì tôi chết ”, bởi vì “không biết đến trường nó sao chứ về nhà quậy lắm, ăn uống thì khó khăn”. Còn bây giờ, chính cái công việc nuôi dạy hổ này đang đẩy tôi đến gần cái chết, đẩy gia đình tôi đến nguy cơ tan vỡ, con tôi bị bỏ rơi, đẩy tôi từ một cô gái vui vẻ hay cười thành một người hay khó chịu cau có… Tôi ước gì mình không yêu nghề, ước gì trước đây mình đã chọn đi một con đường khác. Liệu giờ đây, tôi có còn cơ hội nào để làm lại hay không?

Hối hận vì đã chọn nhầm nghề giáo viên Hối hận vì đã chọn nhầm nghề giáo viên Reviewed by Vudangtrinh on 11:13 Rating: 5

Không có nhận xét nào:

Được tạo bởi Blogger.