Hãy nói rằng ta nhớ nhau đi

NÓI RẰNG TA NHỚ NHAU ĐI …

Mùa xuân mùa yêu thương? 

Mùa xuân Hà Nội cứ thế trôi qua trên tán lá loang đầy những vết hằn theo thời gian, tiếng chim lanh lảnh kèm theo tiếng xe cộ bên dưới con ngõ nhỏ cứ thế đập vào tai khiến em không tài nào ngủ tiếp được.
  3h chiều, khoảng thời gian mà biết bao cô gái đang vui cười xúng xính váy áo đầu tóc để hẹn nửa kia đi chơi. Ừ! Hôm nay là ngày chủ nhật và cũng là ngày quốc tế hạnh phúc. Em thầm thở phào ngao ngán sao người ta bày ra lắm cái ngày cho các cặp tình nhân thế nhỉ?
   Đang nằm dài thườn thượt trên chiếc giường êm ái thì điện thoại bên cạnh rung nhẹ." Chắc lại tổng đài yêu thương hoặc zing mp3 gửi tin nhắn chúc mừng đây thôi." chắc mẩm vậy, nhưng em vẫn thò tay ra khỏi chăn để lấy. Không? Là tin nhắn từ Khang. Người bạn lớn hơn em 2 tuổi và đang sống ở 1 đất nước xa xôi cách em đúng 2 tiếng chênh lệch múi giờ:
- Hey, An của anh đang làm gì đấy. Nay em có đi cafe đâu không?
- Ai là của anh chứ. Mà nay sao tự nhiên từ đâu xuất hiện quan tâm em vậy, cảm động tí nữa thì khóc.
- Em đừng mè nhèo như thế. Không anh bay từ Nhật về đánh cho trận bây giờ.
- Èo, lại nữa. Nay em chả đi đâu cả, đang nằm chổng chơ ở phòng đây.
- Đừng suy nghĩ nhiều nhé. Con gái 1 thân 1 mình phải biết bảo vệ bản thân. À còn nữa. Chúc em hạnh phúc nhé. Nay là ngày chúng ta hạnh phúc mà....

Tình bạn của em và Khang cứ trôi đi như thế. Thi thoảng hỏi han cuộc sống của nhau như thế nào. Đặc biệt, trong 2 năm đi vắng kia, Khang chưa bao giờ quên chúc em những ngày lễ cả.
hay noi rang ta nho nhau di
(Hãy nói rằng ta nhớ nhau đi)

Nhưng em không biết mình đang chờ đợi điều gì. Chỉ biết khi mở điện thoại ra cảm giác có chút hụt hẫng xuất hiện. Đã bao lâu rồi những ngày như thế này em sợ xuất hiện ngoài đường, sợ nhìn người ta tay trong tay, sợ mình lạc lõng, sợ lúc yếu lòng.
Tự nhiên nghĩ đến đấy, sống mũi cay cay. Nhiều khi cuộc đời cứ phải phụ bạc những kẻ hết lòng như em nhỉ? Đời lắm lúc bạc như vôi mà.

Có phải con gái yếu đuối lắm không anh?

   Khác với những cô bạn cùng trang lứa suốt ngày chỉ biết nhõng nhẽo, và sống lệ thuộc. Em là cô gái sống độc lậpmình đi daọ, một mình đi ăn, đi chơi, thậm chí sống một mình một nhà. Mọi người bảo em gan dạ và gai góc quá. Thật sự có nhiều khi em sống bất cần và hiên ngang lắm, cho mình không cần ai bảo vệ, càng không cần ai ở cạnh che chở. Những người ngoài kia, họ đâu biết được rằng: Trái Đất này không dành chỗ cho những kẻ yếu đuối...
Em vốn dĩ đã buông tay với tất cả những chếnh choáng phiền hà nhất của cảm xúc. Tập sống một mình riết cũng thành quen, em sợ những lần hò hẹn, sợ cái cách người ta quan tâm nhau. Ấy vậy mà chỉ cần ngoảnh mặt đi thì trở thành những người dưng giữa ngút ngàn những loại tình cảm khác. Em sợ hơi người và những gì dây dưa đến tình cảm. Lặng lẽ khép cửa, khóa trái tim lại với cái thế giới ngổn ngang phiền hà ngoài kia, em lặng lẽ - chẳng hề lay động. Sợ một mình trở lại góc quán quen, bởi cái cảm giác phải hít tràn lồng ngực cái không khí mà hai đứa đã từng thở chung có thể làm bản thân run lên đến độ thà tự bắt tim mình ngừng nhịp còn hơn.
Duy chỉ có hình bóng ấy, niềm thương ấy cứ dai dẳng bám riết như thể muốn làm đau em. Cảm xúc và lí trí đánh nhau như muốn " vả " vào mặt em mỗi ngày vậy.
Em đã từng hỏi bản thân rằng liệu anh có nhớ em không? Còn em thì rất nhớ. Em đã một mình đứng ở một con phố xa lạ, trên một mảnh đất xa lạ, em nhìn tất cả mọi nơi, rất nhiều người, duy chỉ có một bóng hình giống anh cũng không thấy. Anh có nhớ em không? Chắc anh không?...
Cuộc sống cứ thế qua đi trong nỗi nhớ anh cồn cào và da diết. Thật may, em có những người bạn như Khang, như Ngân và nhiều hơn thế để biết rằng cuộc đời này đang thổi cho em đầy tình thương và hạnh phúc, để đâu đó trong những khoảng không vô định, em đủ mạnh mẽ để che đi niềm đau trong mình.
Hôm nay, em lại tự cho mình một ly cafe - loại đồ uống mà anh thích, nhâm nhi và mường tượng lại những lần hai đứa hẹn hò. Quá khứ như một thước phim quay chậm, thật chậm, chậm đến mức em cảm thấy như tim bị bóp nghẹt và từng mạch máu rung lên bần bật như muốn bật ra tung tóe vậy. Người ta bảo, điều hạnh phúc nhất nằm ở quá khứ và cái đáng sợ nhất nằm ở sự hoài niệm quả không sai. Những kỉ niệm cứ thế xếp chồng chéo lên nhau tầng tầng lớp lớp đến cao ngất, chỉ trực nghiêng đổ vỡ vụn bất cứ lúc nào. Không ai dạy cho chúng ta trọn vẹn chữ " Quên " thế nên em cố gắng đi tìm cho bản thân mình một lối rẽ vừa đủ để lấp đầy hoài niệm.

Tháng 3 hoa sưa đẹp lắm anh à

Hà Nội lại trở chứng cảm lạnh, âm u mây mù suốt những ngày qua. Vào những ngày không thấy nổi ánh sáng như vậy, mới cảm nhận rõ nét ý nghĩa của sự cô đơn. Ly cafe trên tay ấm nóng và sóng sánh nhắc nhớ em về thực tại : Ừ nhỉ? Anh đã đi rồi...
Chia tay, bình lặng và dửng dưng như hai con người xa lạ bước vội qua nhau trong một buổi chiều tắt nắng. Anh đi về những khoảng trời rộn rã không em?, còn em? - gói ghém tất thảy mọi kỉ niệm để khép lại lòng mình sau chừng ấy thương đau.

Sau này đặt chân lên mỗi con đường chúng ta từng đi qua, mỗi bước đi là một lần em chạm phải vết sẹo chưa lành. Tưởng rằng nó đã bong vảy từ lâu, vậy mà giờ cứ loang ra đầy ắp. Người ta bảo mỗi loại bệnh cần một thứ thuốc phù hợp để chữa trị. Toa thuốc của em để quên đâu đó trong những tháng ngày rực rỡ. Chỉ còn cách băng lại những hoài niệm vui - buồn khác nhau.
hay noi rang ta nho nhau di
(Hoa sưa Hà Nội phố)

Quán cafe vắng khách anh hay bảo em đừng đi một mình nay bỗng bật ca khúc ấy : " Tưởng rằng đã quên, nhưng tim yếu mềm...." em gần như bật khóc. Hóa ra anh vẫn ở ngay đây, vẫn trong tim và em phải làm sao đây, không hiểu sao Hà Nội của em hôm nay lại buồn như vậy????

Em đã phải nhồi nhét tất cả những ý nghĩ viển vông ấy lại, che giấu nó ở  góc khuất của trái tim, để ánh sáng không thể soi chiếu đến..thỉnh thoảng lôi những kí ức vụn vặn ra ngắm. Như thể nhắc nhớ lại mọi cung bậc cảm xúc khi em buông mình vào nỗi nhớ về anh.
Và cứ thế em biết cách để mọi cảm xúc trong lòng mình yên lặng. Mọi thứ cứ lặng yên nằm ở đó. Cuộc sống này nói với em rằng chúng ta nên nhìn về phía trước. Vì vậy, cho em được bỏ lại sau lưng cả một khoảng nhớ không êm đềm....
Rốt cuộc thì trong đời này, có những thứ nhỏ bé nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng lớn. Giống như việc chúng ta coi sự tồn tại của mỗi cá nhân là tất nhiên, những tình cảm mà họ dành cho ta vốn dĩ phải như thế. Và vậy là ta bỏ quên. Như không khí ta thở, lúc mất đi rồi ta phải sống thế nào đây????
Có người thuận lợi, suôn sẻ, đi theo một hành trình bình thường, yêu nhau rồi kết hôn. Lại có người mới ban đầu đã nồng nàn, mãnh liệt, cuối cùng dần trở nên nhạt nhòa mà dẫn tới chia tay… 
Cuối cùng, chúng ta đều đi lạc. Lạc mất nhau trên con đường dài rơi mất ánh trăng, lạc mất nhau trong màn đêm lạnh lẽo, dưới ánh đèn đường kéo dài bóng người. Chúng ta bất lực như một đứa trẻ, chỉ quẩn quanh giữa bờ vực của yêu và hận, dằn vặt giữa khe hở của tội lỗi và trừng phạt. Còn cơn ác mộng của đoạn hồi ức ấy thì đang bước dần từng bước một, như dây tơ hồng leo từng bậc tới tận trái tim. Chúng ta đều đang chờ đợi, chờ đợi một ngày bụi bám nơi trái tim bị gió thổi đi mất, chờ đợi một ngày hoa cà bung nở rực rỡ trên đống xương khô…
Mỗi người đều có nỗi đau riêng của mình. Trên đời này chẳng ai có quyền phê phán hay phủ định nỗi đau của người khác. Không ai có tư cách chỉ trỏ vào những đau đớn mà người ta phải gánh chịu.
" Trong lòng mỗi người đều có một nỗi đau muốn che giấu.
Những nỗi đau được giữ như là một bí mật, không để ai biết, không muốn kể cho ai rõ ràng hay thấu hiểu. Chẳng phải vì sợ hay ghét bỏ. Chỉ là cất chúng ở một nơi tối tăm thì vẫn tốt hơn là đem phơi bày ra dưới ánh mặt trời gay gắt. Như một vết sẹo ở trên mặt, người ta sẽ trang điểm để che đi, thay vì cả ngày trưng ra cho thiên hạ nhắm ngía, chỉ trỏ. Chỉ cần vào ngày mưa hay hoàng hôn buồn nào đó có thể dựa vào cảnh sắc tàn phai mà để nỗi đau tràn ra 1 chút, có lẽ, là đủ....."

Em không tin vào cõi vĩnh hằng, nhưng em tin có một thứ như vậy trong lòng, có lẽ đủ lớn để mỗi người chúng ta muốn lưu giữ những điều gì đó - mãi mãi. Đó là hoài niệm, là kí ức, là tâm hồn.
Vậy thì, liệu chỉ một lần này thôi, nói rằng ta nhớ nhau đi, có được không???

(Hương Nguyễn  - SV Báo chí)
Hãy nói rằng ta nhớ nhau đi Hãy nói rằng ta nhớ nhau đi Reviewed by Vudangtrinh on 09:37 Rating: 5

Không có nhận xét nào:

Được tạo bởi Blogger.